|
Chú bé lên mười, John Mcneil, chạy chân đất ra cửa vào
một ngày gió lộng, lạnh lẽo của tháng hai, và rồi chạy
thẳng đến cột tháp cao 125 bộ, dẫn điện cao thế ở phía
sau nhà gia đ́nh Mcneil. John không hề nhận thức đến
những nguy hiểm nơi tháp điện, cái cột tháp này mang
nguồn điện từ đập thủy điện Hoover về cho cộng đồng dân
cư ở nam Arizona. John không biết là cột tháp mang
230.000 volt điện giật chết người trên những sợi dây bạc
của nó. John cũng không hề nhận ra ḿnh đă quên không
mang giày. John bị chứng tự kỷ (autism), một chứng bệnh
khiến bé không có nhận thức với thế giới bên ngoài, bé
chỉ sống trong thế giới những suy nghĩ riêng tư của ḿnh.
Ngày hôm nay mọi suy nghĩ của bé chỉ hướng về việc leo
lên đỉnh cột tháp, để sờ được nền trời và cảm nhận nếu
được bay th́ sẽ như thế nào.
Trước đây bé đă từng chạy băng qua sân tập thể thao
nhưng bé chưa bao giờ leo qua được hàng nấc cao 25 bộ.
V́ anh trai lớn 17 tuổi của bé, anh James, luôn để mắt
trông chừng em, và luôn sát bên em. James luôn bên cạnh
không để em trai ḿnh bị nguy hiểm. Nhưng hôm nay th́
khác. Hôm nay John đă chạy ra khỏi nhà trước khi James
kịp nhận ra. Đến khi James nhận ra em không có ở nhà th́
John đă leo qua hàng nấc cao 24 bộ và leo lên cột tháp
lên trời. Như mọi đứa trẻ mắc chứng tự kỷ, John không hề
biết sợ hoặc biết nguy hiểm có nghĩa là ǵ. Nhưng James
th́ lại nhận ra ḿnh đang đối đầu với cái mà cậu sợ nhất
trên đời, đó là sợ độ cao.
James hiểu rơ nguy hiểm khi leo lên tháp điện, nhưng cậu
vẫn phải leo đuổi theo em trên tháp điện đó, leo tới
đỉnh tháp, cố gắng nén nỗi sợ độ cao, mắt không nh́n
xuống dưới chân tháp. Cuối cùng James cũng túm được em
trai, và cứ thế tay phải giữ chặt em, tay trái James bám
vào một thanh sắt để giữ cho cả hai không rơi.
James run cả người. Cậu lạnh cóng và kinh sợ, nhưng cậu
không hề buông tay khỏi John. John vùng vẫy muốn bay
nhưng James cố giữ chặt. Tay James bắt đầu tê đi và
James chỉ sợ nếu ḿnh buông tay th́ cả hai sẽ rơi vào
chỗ chết.
Chỉ trong giây phút mà cảm thấy dài như hàng giờ đồng hồ,
trong khi hai đứa trẻ vẫn đứng lửng lơ trên thanh sắt
chỉ rộng có ba inch. James cố ca hát để trấn an con tim
đang đập hoảng loạn của ḿnh cũng như để em John đừng để
ư đến toán cứu hộ đang bắt đầu hoạt động bên dưới.
Hàng trăm người đang tụ tập nơi chân tháp. Đứng cheo leo
từ trên cao nh́n xuống, James thấy họ nhỏ như những con
kiến. Những chiếc trực thăng bắt đầu bay đảo ầm ĩ chung
quanh, truyền h́nh ảnh hai đứa bé trai đang bám vào tháp
điện, nổi bật trên nền trời xanh đến với hàng triệu màn
h́nh trong cả nước. Xe chữa lửa và những xe cấp cứu khác
chạy vội đến hiện trường. Một anh lính cứu hỏa đă leo
lên tới chỗ hai đứa trẻ cố bám để giữ mạng. Anh nhanh
chóng cột chúng một cách an toàn vào thanh sắt.
Sau đó toán cứu hộ cần đến một xe cẩu đặc biệt, loại
Condor để mang James và John xuống. May mắn là t́nh cờ
có một xe cẩu ở khu xây dựng bên cạnh. Những người cứu
hộ đành kiên nhẫn chờ xe tới. Cuối cùng th́ xe đă tới và
hai đứa trẻ được đưa xuống trong tiếng vỗ tay và hoan hô
rôm rả của mọi người.
Người ta khen James là một anh hùng, nhưng James không
kịp có th́ giờ nghe những lời khen tặng ấy. Cậu muốn ở
cạnh em trai ḿnh lúc ấy đang được chở đến bệnh viện để
chăm sóc sau thời gian đứng ở ngoài trời giá lạnh.
Không phải mọi thiên thần đều có cánh và hào quang xung
quanh đầu. Phần lớn các thiên thần không được nhận ra.
Vậy mà, vào một ngày gió lộng và lạnh buốt, hàng trăm
người đă kịp thấy, lần đầu tiên và có lẽ là lần duy nhất,
một thiên thần hộ mệnh trong h́nh hài một cậu bé 17 tuổi
mang tên James.
|